Làm thế nào để vượt qua nỗi sợ phạm sai lầm
Chiến thuật để vượt qua nỗi sợ phạm sai lầm
Cuộc khủng hoảng Covid-19 và hệ quả nghiêm trọng — bao gồm suy thoái kinh tế, sa thải hàng loạt, và thiệt hại kinh tế không đồng đều — cũng như các cuộc biểu tình gần đây chống lại sự tàn bạo của cảnh sát và yêu cầu công bằng chủng tộc đã đặt ra cho nhiều người trong chúng ta những thách thức mà chúng ta chưa từng gặp phải trước đây. Mức độ quan trọng và sự bất ngờ xuất hiện của những sự kiện, tình cảnh này đã khiến rất nhiều người cảm thấy sợ hãi và sợ phạm sai lầm vào lúc này. Không ai có thể giảm khả năng sai lầm xuống bằng 0, nhưng bạn có thể học cách khai thác động lực của mình để ngăn chặn sai lầm và đưa ra quyết định tốt hơn. Sau đây là các chiến thuật để vượt qua nỗi lo và nỗi sợ đó.
Tóm tắt xã luận “Làm thế nào để vượt qua nỗi sợ phạm sai lầm” của tác giả Alice Boyes đăng trên Tạp chí Kinh Doanh Harvard.
Cuộc khủng hoảng Covid-19 và hệ quả nghiêm trọng — bao gồm suy thoái kinh tế, sa thải hàng loạt, và thiệt hại kinh tế không đồng đều — cũng như các cuộc biểu tình gần đây chống lại sự tàn bạo của cảnh sát và yêu cầu công bằng chủng tộc đã đặt ra cho nhiều người trong chúng ta những thách thức mà chúng ta chưa từng gặp phải trước đây. Mức độ quan trọng và sự bất ngờ xuất hiện của những sự kiện, tình cảnh này đã khiến rất nhiều người cảm thấy sợ hãi và sợ phạm sai lầm vào lúc này. Không ai có thể giảm khả năng sai lầm xuống bằng 0, nhưng bạn có thể học cách khai thác động lực của mình để ngăn chặn sai lầm và đưa ra quyết định tốt hơn. Sau đây là các chiến thuật để vượt qua nỗi lo và nỗi sợ đó.
Thứ nhất, đừng sợ hay cảm thấy xấu hổ khi thấy mình sợ hãi
Văn hóa của chúng ta tôn vinh những người không biết sợ. Hình ảnh truyền thống của một nhà lãnh đạo là một người thông minh, cứng rắn và không sợ gì. Tuy nhiên nỗi sợ hãi, giống như bất kỳ cảm xúc nào, đều có mục đích và ý nghĩa cho sự tiến hóa. Nỗi sợ mắc sai lầm có mặt là để nhắc nhở bạn rằng chúng ta đang ở trong một tình cảnh đầy thử thách. Một nhà lãnh đạo thận trọng thì có giá trị. Điều này đặc biệt đúng trong thời điểm hiện tại. Vì vậy, đừng để bản thân bị cuốn vào việc tự vấn: "Tôi không nên sợ như thế này chứ."
Đừng xấu hổ hay sợ chính nỗi sợ mắc sai lầm của bạn và đừng coi đó là bằng chứng cho thấy bạn thiếu quyết đoán hoặc không đủ táo bạo, không nhìn xa trông rộng. Nếu bạn có xu hướng tự nhiên là tập trung vào phòng ngừa, hãy mạnh dạn và có tầm nhìn xa (Nếu bạn thấy điều này khó tin, hãy thử tìm kiếm những nhà lãnh đạo đã làm được điều đó bằng cách tìm ra cách ngăn chặn thảm họa có thể xảy ra)
Thứ hai, hãy sử dụng kỹ năng nhanh nhạy cảm xúc.
Nỗi sợ sai lầm có thể làm tê liệt con người. Các kỹ năng nhanh nhạy về cảm xúc là liều thuốc giải độc cho chứng tê liệt này. Quá trình này bắt đầu bằng việc dán nhãn cho những suy nghĩ và cảm xúc của bạn, chẳng hạn như “Tôi cảm thấy lo lắng là tôi có thể sẽ không thể kiểm soát nổi khách hàng của mình để giữ an toàn cho nhân viên của tôi”. Nói to về nỗi sợ hãi của bạn sẽ giúp khuếch tán chúng. Điều này giống như bật đèn trong phòng tối. Tiếp theo là chấp nhận thực tế. Ví dụ, "Tôi hiểu rằng mọi người sẽ không phải lúc nào cũng cư xử theo những cách tốt nhất." Liệt kê mọi sự thật bạn cần chấp nhận. Sau đó là hành động dựa vào các giá trị của bạn. Giả sử một trong những giá trị cao nhất của bạn là sự tận tâm. Giá trị đó có thể áp dụng như thế nào trong tình huống này? Ví dụ có thể là đảm bảo tất cả nhân viên của bạn đều có khẩu trang tốt hoặc giải quyết bất kỳ sự bất bình nào mà họ có. Xác định năm giá trị quan trọng nhất của bạn liên quan đến việc ra quyết định trong khủng hoảng. Sau đó, hãy tự hỏi bản thân xem mỗi điều đó có liên quan như thế nào đến những lựa chọn quan trọng mà bạn phải đối mặt.
Lặp lại quá trình này cho mỗi nỗi sợ của bạn. Quá trình này sẽ giúp bạn chấp nhận thực tế rằng đôi khi chúng ta cần phải hành động khi mà ta chẳng biết hành động nào sẽ là tốt nhất và tránh được cái bẫy lo lắng thường xuyên khi cố giảm rủi ro xuống bằng 0.
Thứ ba, hãy tập trung vào các quy trình của bạn.
Lo lắng có thể giúp bạn đưa ra quyết định tốt hơn nếu bạn thực hiện một cách hiệu quả. Hầu hết mọi người không làm được điều này. Khi bạn lo lắng, bạn nên tập trung vào các giải pháp, chứ không chỉ cố chấp vào sự hiện diện của mối đe dọa. Hướng sự lo lắng của bạn đến những hành vi thực tế sẽ làm giảm nguy cơ thất bại.
Chúng ta có thể kiểm soát hệ thống, chứ không phải là kết quả. Hệ thống và quy trình của bạn để tránh phạm sai lầm là gì? Hướng những lo lắng của bạn vào việc trả lời những câu hỏi như sau: Dữ liệu bạn đang dựa vào có đáng tin cậy không? Những hạn chế là gì? Làm thế nào để hệ thống của bạn giúp ngăn chặn suy nghĩ đồng thuận quan liêu của nhóm? Bạn có cách nào để giúp bạn nhìn thấy điểm mù của bạn không? Làm thế nào để bạn đảm bảo rằng bạn nghe thấy những quan điểm có giá trị từ mọi đơn vị liên quan? Nếu một quyết định có hậu quả không mong muốn thì quy trình cảnh báo nhanh chóng và quy trình khắc phục hậu quả là gì?
Thứ tư, hãy mở rộng tư duy của bạn.
Khi chúng ta sợ mắc sai lầm, suy nghĩ của chúng ta có thể thu hẹp xung quanh tình huống cụ thể đó. Hãy tưởng tượng bạn đang đi dạo vào ban đêm. Bạn lo lắng về việc vấp ngã, vì vậy bạn tiếp tục nhìn xuống chân của mình. Điều tiếp theo bạn nhận ra là bạn đã va đầu vào cột đèn. Một ví dụ khác, hãy tưởng tượng một người sợ bay máy bay. Họ có thể lái xe đi khắp mọi nơi, mặc dù về mặt khách quan việc lái xe nguy hiểm hơn và có tỷ lệ tai nạn cao hơn bay. Khi bạn mở rộng vùng quan sát hơn, bạn có thể thấy nỗi sợ hãi lớn nhất của mình trong một bối cảnh rộng hơn với tất cả các mối đe dọa khác ngoài kia. Điều này có thể giúp bạn có cái nhìn rõ ràng hơn về điều mà bạn thực sự sợ nhất.
Có vẻ phi logic khi bạn có thể giảm bớt nỗi sợ mắc sai lầm bằng cách nghĩ về những kết quả tiêu cực khác. Nhưng chiến thuật này có thể giúp đưa bạn vào chế độ giải quyết vấn đề và giảm bớt sự kìm kẹp về tinh thần mà một nỗi sợ hãi cụ thể gây ra cho bạn. Khi một nhà lãnh đạo tập trung cao độ vào việc giảm thiểu hoặc tối ưu hóa một điều cụ thể nào đó, họ sẽ không nhận điều mà người khác quan tâm. Hãy tìm hiểu cả những ưu tiên của người khác.
Thứ năm, hãy nhận ra giá trị của thư giãn.
Khi nỗi sợ hãi bao trùm lấy chúng ta thì thật khó khăn để điều hướng sự chú ý ra khỏi nỗi sợ. Đây là cách mà tư duy não bộ của chúng ta tiến hóa để chúng ta không bỏ qua các mối đe dọa. Một số người có phản ứng tự nhiên với nỗi sợ hãi bằng thái độ cảnh giác cao độ. Họ muốn được an toàn nên họ cảnh giác mọi lúc. Điều này có thể biểu hiện thành hành vi như thức cả đêm để làm việc.
Loại hành vi được thúc đẩy bởi adrenaline này có thể có giá trị ngắn hạn, nhưng cũng có thể là thiển cận. Một cách tiếp cận khác có thể hữu ích hơn là tư duy rộng ra. Chúng ta cần thư giãn (và ngủ) để lùi lại một bước, xâu chuỗi suy tư của mình lại để nhìn thấy điểm mù và tư duy sáng tạo. Dành thời gian để im lặng. Mặc dù có nhiều ý kiến trái chiều, nhưng lúc sợ hãi lại đi đánh golf có thể chính xác là điều bạn cần để có thể suy nghĩ về những vấn đề hóc búa một cách tổng thể và rộng rãi hơn.
Thứ sáu, hãy tách mình khỏi tiếng ồn phán xét.
Như đã đề cập, khi mọi người sợ hãi, họ có thể chuyển sang chế độ giám sát thường trực. Bạn có thể có nhu cầu liên tục xem mọi người đang làm gì, luôn ở trên mạng xã hội hoặc kiểm tra dữ liệu liên tục. Điều này có thể dẫn đến bạn bị quá tải thông tin dữ liệu. Tâm trí của bạn có thể trở nên quá tải đến mức bạn bắt đầu cảm thấy rối loạn hoặc sập nguồn. Nếu bạn đang bị như thế thì gắng hạn chế giám sát hoặc kiểm tra quá mức. Tránh hành vi hoảng loạn, điên cuồng.
Về bản chất, sợ mắc sai lầm không làm bạn đưa ra quyết định đúng đắn hơn. Nếu bạn lo lắng thái quá theo cách chỉ tập trung vào trải nghiệm căng thẳng và vào cảm giác bất an tồi tệ, bạn rất có thể sẽ có hành động hoặc nói lời sai trái. Tuy nhiên, nếu bạn hiểu cách thức hoạt động của nỗi lo ở cấp độ nhận thức, bạn có thể sử dụng nỗi lo để thúc đẩy lựa chọn một cách cẩn thận và chu đáo nhưng vẫn táo bạo và hợp lý.
Nguyên văn của Bài xã luận này được xuất bản lần đầu trên Tạp chí Kinh doanh Harvard vào ngày 24 tháng 6 năm 2020. Bản Tóm tắt tới đây là hết. Dự án được thực hiện bởi Tự Giác . VN với phương châm: Sống Đời Tỉnh Thức - Tự Lực Giác Ngộ.
Để tiếp tục đọc