Cầm Cờ
Sống Tự Giác
Ván cờ cuộc đời này, muốn đánh tất nhiên là phải cầm quân cờ lên. Cuộc sống này, dĩ nhiên phải có lo lắng. Có điều nếu tư duy xong rồi, thò tay cầm cờ lên là đặt xuống bàn, sao lại cứ cầm mãi như thế. Cuối cùng ván cờ cũng chẳng thể đánh, cuộc sống cũng chẳng thể sống.
22:11:19 23/12/2020
Sáng sớm nay đã có thằng đệ tử lâu lắm rồi mới thấy đến. Nó thuộc loại hiếm có, ngộ tính cao mà lại chăm chỉ, kỷ luật cao nên thành đạt sớm, cũng có chút danh vọng trên giang hồ. Thế mà ba năm không gặp đã khác hẳn, mặt xám xịt, mắt u tối, chân mày có nét tử khí phảng phất.
Phú quý sinh lễ nghĩa. Trước nó tới cũng chỉ có nửa con vịt quay, giờ thì trà ngon, rượu quý, có cả mấy hộp bào ngư làm quà. Mới được một tuần trà thì nó bảo. Lâu rồi không được thảnh thơi như ngày trước hay sang đọc sách, xem cờ cùng sư phụ, giờ nhiều nỗi lo lắng quá nên mấy năm không qua thăm nom. Nay mệt mỏi lắm, chịu không nổi nữa, nên quyết bỏ ra ba ngày không làm gì, chỉ qua uống trà học cờ thôi.
Thế mới bảo nó, ngày trước, mày mới qua xem cờ chứ đã bao giờ học cờ đâu. Nay bắt đầu học cũng được. Nói rồi lấy bàn cờ ra và mở hộp cờ. Xong rồi hỏi nó, cầm thử quân cờ xem, thấy nặng hay nhẹ. Nó bảo cũng nhẹ. Thế thì được, nay học bài đầu tiên là bài cầm cờ. Cầm quân cờ Vây thì kẹp bằng ngón trỏ và ngón giữa như thế này này. Xong giơ tay ra, giữ nguyên thế. Bao giờ tao bảo được thì được. Nói rồi đi vào trong nhà.
Tới trưa, sắp tới giờ cơm thì ra, thấy nó vẫn ngồi đó, ngón tay vẫn kẹp quân cờ giơ ra, mà run lắm rồi, trán đổ mồ hôi hột. Được thêm một lúc thì quân cờ tuột ra khỏi ngón tay nó rơi cạch xuống bàn cờ. Thế lại hỏi nó, quân cờ nặng hay nhẹ. Nó thở dài, nặng lắm ạ.
Quân cờ, nhẹ là thế, cầm lâu sẽ thành nặng thôi. Mày có nỗi lo lắng nhỏ, giữ lâu thì cũng nặng như vậy. Đây mới chỉ có mấy giờ mà đã thế. Thử hỏi có những quân cờ, nhẹ có, nặng có mày cầm liên tục mấy năm nay, không mệt mỏi mới thực là kỳ lạ đó. Ván cờ cuộc đời này, muốn đánh tất nhiên là phải cầm quân cờ lên. Cuộc sống này, dĩ nhiên phải có lo lắng. Có điều nếu mày tư duy xong rồi, thò tay cầm cờ lên là đặt xuống bàn, sao lại cứ cầm mãi như thế. Cuối cùng ván cờ cũng chẳng thể đánh, cuộc sống cũng chẳng thể sống. Cái duy nhất mày gặt được là ngón tay ngày một to ra vì cầm quân cờ, còn chẳng được hưởng cái thong dong thảnh thơi của ngày tháng rong chơi cùng ván cờ. Thử hỏi, thế có đáng tiếc không? Nào, đánh tiếp chứ?
- Dạ, đánh!
(David Nguyen, 11/03/2019)
